Tri nhân, tri diện, bất tri tâm


Tri nhân, tri diện, bất tri tâm

Kim Âu

Các cụ ngày xưa có câu “Họa hổ, hoạ bì, nan họa cốt. Tri nhân, tri diện, bất tri tâm”. Vẽ con cọp , vẽ được da cọp, khó vẽ được xương. Biết người, biết mặt, không biết được tâm địa.. Vi hữu Ngô Thiếu Hiệp (đoán thôi) đánh máy còn chưa bỏ được dấu, chỉ tiếp xúc 15 phút đã đánh gía được Nguyễn Hữu Luyện hơn chúng tôi (đã từng coi NHL như anh), hơn Trung Uý Đặng Đình Thuý người cầm toán “Hector2” đi bổ sung cho Nguyễn Hữu Luyện, hơn những người đã từng chung sống nhiều năm trong tù với Luyện thì quả nhiên tư chất của ông Hiêp đã hơn người (ở cái khỏan kém trí). Đọc mấy dòng ông Hiệp viết ra, chúng tôi không xác định được không gian, địa điểm, nơi chốn ông Hiệp gặp ông NHL. Ông Hiệp nên nhớ, sau khi chúng tôi (BK) rời khỏi trại Cổng Trời về xuôi. Nguyễn Hữu Luyện và chúng tôi luôn di chuyển chung nhóm và chưa bao giờ có ai xem Luyện là người đứng đầu (ông NHL chỉ đứng đầu toán Hector 1 của ông mà thôi). Một cựu quân nhân có chút kiến thức tổng quát phải hiểu nguyên tắc ngăn cách của các toán công tác (toán này không biết tổ chức, nhiệm vụ, nhân sự của toán khác).

Sở dĩ biết nhau chẳng qua do gặp gỡ trong tù. Ông Hiệp cường điệu làm như ông đã “ĐẤU TRÍ” với VC trong tù ghê gớm lắm. Bỏ đi ông Hiêp ơi! Chúng tôi chưa thấy một anh tù trình diện đi học tập cải tạo nào “đấu trí, đấu rận” gì với VC cả . Tôi chỉ thấy các anh tranh giành nhau từ miếng ăn, nước uống. Tìm đủ mọi cách thể hiện cải tạo tốt, để được nhận bưu phẩm, được nhận thăm nuôi, để sớm về với gia đình. Tiêu biểu nhất là câu chuyện hai ông tướng tranh nhau miếng cháy đến “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” với nhau.

Các anh có gì bí mật VC cần khai thác để gọi là “ĐẤU TRÍ”? Anh không nhìn thấy sự thật chính các anh mới là đám võ biền bất trí thì lấy cái gì để “đấu trí”. Theo lời văn anh viết, chắc anh nghĩ rằng Nguyễn Hữu Luyện là người bản lãnh để “ĐẤU TRÍ” với VC.

Đây là lá thư (thú tội) do chính Nguyễn Hữu Luyện viết, nhờ cô Trần Nam Bình “post” lên diễn đàn Nước Việt mấy năm trước. Mời anh Hiệp và diễn đàn đọc lại để thấy hành động đầu hàng và tự nguyện hợp tác với Cộng Sản Bắc Việt của ông ta, lá thư này thừa chứng minh tài trí, bản lĩnh PHẢN QUỐC, BÁN ĐỨNG ĐỒNG ĐỘI của Nguyễn Hữu Luyện.

 

 

Trích nguyên văn

 

Lá thư riêng,

Nguyễn hữu Luyện

Ước mong rằng những người em thân thương trong toán xâm nhập Bắc Bình thuộc Nha Kỹ Thuật/Bộ Tổng Tham Mưu/QLVNCH sẽ đọc trang thư này. Hồi tưởng thời gian 1965-1966, khi tôi gặp các em, những học sinh trung học của Sài Gòn, thế hệ trai thời loạn. Việc đưa các em vào công tác xâm nhập miền Bắc đã tạo ra những ràng buộc định mệnh giữa các em và tôi. Riêng đối với tôi, đó là khởi điểm của giai đoạn phát triển cao độ về ý thức trách nhiệm, ý thức đấu tranh, lập trường chính trị, và cách sống, cách hành động của tôi trong quãng đời còn lại.

Tôi nhớ lại một kỷ niệm cực kỳ đau đớn trong vùng công tác ở ngoài Bắc. Buổi sáng hôm đó, tôi dẫn 3 chú từ Khu An Toàn trong vùng núi đá tai mèo hiểm trở vào bản làng để tiếp xúc với dân. Chú Hải dùng tiếng Lào để thông dich. Ðau đớn thay, cả bốn chúng tôi bị bắt trong bản này. Khu an toàn của chúng ta đã bị nhiều đơn vị biên phòng bao vây trước đó.

Trong bộ chỉ huy của địch, viên Thủ Trưởng ở cái lán nhỏ, tôi bị giam ngay cạnh đó. Khi thấy họ sửa soạn chó để đem vào trong hang bắt các em, trong lòng tôi đau xót vô cùng. Nghĩ tới cha mẹ và gia đình các em đã đặt hết niềm tin vào tôi khi tôi hứa sẽ đưa các em từ vùng công tác trở về an toàn, tôi nghẹn ngào, xót xa.

Là người trực tiếp kiểm soát kết qủa huấn luyện của các em, tôi hiểu rất rõ những gì các em có thể và những gì các em không thể làm lúc đó.

Mặc dầu kết qủa huấn luyện tốt đẹp của các em tại Long Thành đã làm các cố vấn Mỹ ngạc nhiên, nhưng các em vẫn không thể hoạt động trong rừng một mình. Cũng như sỹ quan tác chiến trong quân lực VN và các quốc gia tân tiến, tất cả phải được học hỏi thêm, dẫn dắt qua thực tế chiến trường trong nhiều năm mới có thể xử dụng bản đồ địa bàn một cách có hiệu qủa, không có ngoại lệ cho vấn đề này.

Sau khi suy tính, tôi quyết định nhờ anh lính gác báo với Thủ Trưởng của anh ta là tôi xin gặp. Một lúc sau viên Thủ Trưởng tới gặp tôi. Tôi rất bình tĩnh nói với anh ta rằng “Tất cả các chú em tôi đều ở lứa tuổi học trò, mới trải qua 6 tháng huấn luyện và chưa hề có kinh nghiệm tác chiến. Tôi có trách nhiệm với gia đình các em đó và phải bảo vệ an toàn cho các em.

Tôi viết thơ nhờ anh cho người đưa chú Cát là Trưởng Toán để chú Cát gọi các chú về đây, tránh nổ súng và tránh đổ máu. Chúng tôi cam phận cá chậu chim lồng.

Trong thư tôi báo chú Cát biết là tôi đã bị bắt, và bảo chú Cát bình tĩnh theo đơn vị này tới gặp tôi. Ðiều quan trọng là phải giữ an toàn cho tất cả các chú, mọi trách nhiệm thuộc phần tôi, các em cứ an tâm. Nhưng từ đó, tôi không được gặp các em cho tới 2 năm sau 1975.

Quãng đời đen tối của tôi bắt đầu từ đấy. Hơn 21 năm để suy ngẫm công và tội, tình nghĩa anh em và trách nhiệm đối với Quân Lực, tôi đau khổ, và hổ thẹn với chính mình.

Những suy nghĩ đó đã trở thành ngọn hải đăng để dẫn đường cho tôi tự kiện toàn bản thân, giữ trọn lòng trung thành với QLVNCH. Thời gian trong tù thực sự là vô gía vì đã giúp tôi nhận thức được nhiều vấn đề mà tôi nghĩ rằng nếu ở ngoài đời, chắc chắn tôi không thể thấy. Chính những nỗi dằn vặt, đau khổ vì không làm tròn lời hứa với gia đình các em, cũng như những hối hận day dứt vì không hoàn thành được nhiệm vụ giao phó đã giúp tôi tìm thấy ánh sáng chân lý. Và ánh sáng chân lý đó đã dẫn dắt tôi đến việc làm ngày hôm nay.

NHÀ TÙ CS LÀ NƠI HUỶ DIỆT TOÀN BỘ NHÂN CÁCH, NHƯNG CŨNG LÀ NƠI ÐƯA NHÂN CÁCH LÊN CAO VÀ CAO MÃI NẾU CÒN SỐNG, TÙY SỨC CHỊU ÐỰNG CỦA MỖI NGƯỜI. ÍT AI RA KHỎI NHÀ TÙ CS VỚI NHÂN CÁCH VỐN CÓ CỦA MÌNH.

Cảm ơn các em toán Bắc Bình, các em đã là nguyên nhân của sự trưởng thành và tu thân của tôi.

Ước mong giữa chúng ta, ngày sau sẽ như ngày trước, dù rằng chúng ta nay đã già rồi.

Nguyễn Hữu Luyện

Hết trích

 

 

Toàn bộ những người tù ở ngoài Bắc không ai lập công lớn với Tổng Cục Phản Gián Việt Cộng như Nguyễn Hữu Luyện. Một mình Nguyễn Hữu Luyện đã đưa cả toán “Hector1” vào rọ, sau đó Luyện lại lập ĐẠI CÔNG giao luôn toán “Hector 2” cho Tồng Cục Phản Gián Việt Cộng. Hai toán viên đã bỏ mạng trong cuộc phục kích của cộng sản tại bãi đáp, toàn thể những người còn lại trước sau đều sa lưới.

Tổng cộng, Nguyễn Hữu Luyện đã giao cho Việt Cộng 24 nhân  viên công tác của Việt Nam Cộng Hòa . Những người này hứng chịu xấp xỉ 500 năm tù khổ sai. (không kể hai người chết)

Đại Công Cáo Thành! Ô Hô! Ai Tai! Chiến Công Vĩ  Đại của Người Tù Kiệt Xuất.

Đó là bản lãnh, tài trí, tư cách của Nguyễn Hữu Luyện. Câu chuyện về một đòn PHẢN GIÁN của Việt Cộng.Vậy mà lâu lâu lại thấy đó đây “post” lên câu chuyện gỉa tưởng “Người Tù Kiệt Xuất” của “Nhà Dzăng Kiệt Xuất” Lô răng Phan Lạc Phúc. Thật là mỉa mai cho chữ nghĩa và danh hiệu Nhà Dzăng!

Ông Ngô Thiệu Hiệp thấy Nguyễn Hữu Luyện nổi lên nhờ vụ kiện WJC nên học thói “đỉa đeo chân hạc” nhưng đâu có biết, người đầu tiên đã giúp Nguyễn Hữu Luyện bước ra ánh sáng chính là Kim Âu.

Ông Trương Ngọc Tích, ông Trần Xuân Thời, bà Tôn Nữ Hoàng Hoa vẫn còn sống để xác nhận Kim Âu là người vận động Cộng Đồng Việt Nam Hoa Kỳ chính thức xuất 7,000 USD để ông Nguyễn Hữu Luyện trả tiền cho luật sư Keane khởi kiện.

Vào thời kỳ đó, chúng tôi Chủ  nhiệm-Chủ  Bút Tuần báo Chính Nghĩa đã tung lên diễn đàn bài viết đầu tiên để báo động về sự việc đang diễn ra ở William Joinner Center. Bài viết đó có tên (Vạch mặt bọn khoa bảng lưu manh- tác gỉa Kim Âu), bài báo gây ra một tác động mạnh mẽ  trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại, người được đưa lên là một nhân vật đang nằm trong bóng tối : Anh Nguyễn Hữu Luyện, một cựu đại úy QLVNCH, cố vấn quân sự của “Toán Hector1”.

 

 

Ông Nguyễn hữu Luyện – Ông Bùi Diễm  và Kim Âu Hà văn Sơn

 

Việc chúng tôi hết lòng giúp đỡ anh Luyện vào thời kỳ đó là do tinh thần bao dung trong hy vọng người anh em của mình sẽ làm được một điều gì khá hơn cho rạng danh Gia Ðình Biệt Kích. Nhưng sau khi tiếp tay làm việc với anh Luyện khoảng gần hai tháng, nhận những hồ sơ về vụ kiện mà anh “fax” tới, khi thấy mục đích ban đầu của vụ kiện và thực tế hồ sơ “file” vào tòa hoàn toàn khác biệt, chúng tôi đã thẳng thắn rút khỏi cuộc đối đầu không cần thiết mà chúng tôi đã nhìn thấy trước kết quả.

Tuy nhiên, việc khởi xướng và lui lại của chúng tôi không gây ra một xáo trộn bất lợi nào cho người vừa bước ra khỏi bóng tối là anh Nguyễn Hữu Luyện – lúc đó đã trở thành “Người Tù Kiệt Xuất” -. Chúng tôi im lặng không nửa lời phê phán. Mặc dù chúng tôi không hài lòng với những ý tưởng khoa trương, lòe bịp của những người chủ xướng theo đuổi vụ kiện WJC.

Mãi đến khi vụ kiện đã đi vào ngõ cụt, chúng tôi có một lá thư riêng (private) gởi cho anh Luyện với một yêu cầu làm anh không được hài lòng. Lập tức “Người Tù Kiệt Xuất” trả nghĩa cho tôi bằng cách tung lá thư “private” lên diễn đàn (hành động này thể hiện tư cách của Nguyễn Hữu Luyện) với mưu toan dùng đám lâu la, âm binh để lập tòa án nhân dân xử tội chúng tôi. Kết quả, những phản ứng của chúng tôi (báo Người Việt đăng hết những lá thư đối thoại) đã khiến ông Luyện phải nén lòng bay từ Boston đến nhà chúng tôi ở Atlanta để hàn gắn những đổ vỡ. Lần đó chúng tôi vẫn vì tình đồng đội, đồng tù, tiếp tục bao dung, tha thứ bỏ qua cho Nguyễn Hữu Luyện.

 

 

 

Hàng ngồi từ trái qua phải:  Kim Âu, Đại Tá Chính, Nguyễn Hữu Luyện, BK Quách Nhung, BK Hoàng văn Vân (tại nhà Kim Âu Hà văn Sơn)

 

Mấy năm sau “ngựa quen đường cũ”, Nguyễn Hữu Luyện âm thầm kéo bè, kết cánh được Hoàng Ngọc Liên trợ thủ, Ngô thị Hiền đài Việt Nam Hải Ngoại tạo điều kiện đơn phương tấn công Kim Âu bằng đủ mọi thủ đoạn bá đạo. Thậm chí có những người như Nguyễn Huy Khoan, toán của Lê Ngung không hề lên internet cũng có bài viết ký tên bôi nhọ Kim Âu.

Khi chúng tôi sang Nam Cali lên đài VHN nói chuyện với ông Nguyễn Phương Hùng và lên tiếng thách thức Nguyễn Hữu Luyện đối chất trên truyền hình.(Phan Nhât Nam và SBTN đồng ý cho giờ) Nguyễn Hữu Luyện đã gây khó dễ bằng mọi cách để tránh né, bỏ cuộc.

 

Phan Nhật Nam, Kim Âu, Nguyễn Hữu Luyện, Đoàn Hữu Định  tại Boston

 

Tôi là người đã đưa Nguyễn Hữu Luyện từ trong bóng tối ra ánh sáng, đưa Luyện lên đỉnh “hư danh” nhưng bản chất phản trắc, vô ơn bạc nghĩa của Nguyễn Hữu Luyện buộc tôi bằng ngòi bút và lý luận phải trả anh ta về với bóng tối để SỰ THẬT MÃI MÃI LÀ SỰ THẬT.

Chúng tôi đã tha cho Nhạc Bất Quần Nguyễn Hữu Luyện đôi lần nhưng không thể “quá tam ba bận”. Lần thứ nhất khi tôi đến Hoa Kỳ năm 1994 bước vào việc khởi kiện chính phủ Hoa Kỳ, chúng tôi đã gọi điện thoại cho vài người trong đó có Đặng Chí Bình (Thép Đen) và Nguyễn Hữu Luyện để kêu gọi anh em cần phải đứng ra làm việc. Những người này đều thoái thác với những lý do khác nhau nhưng riêng Nguyễn Hữu Luyện chẳng những đã phản đối còn mắng tôi với lý do đó là chuyện không tưởng mà còn gây ra tác hại .v..v..

Lúc đó chúng tôi hỏi lại:”Anh nói vậy nhưng nếu tôi đứng ra làm mà thắng thì sao?”.

Nguyễn Hữu Luyện trả lời:”Cậu làm có thắng tôi cũng không thèm nhận số tiền bồi hoàn.

Quả thật khi tôi vào Quốc Hội Hoa Kỳ điều trần thắng lợi, mọi người làm thủ tục lãnh tiền, tôi gọi đến để xem ông Luyện đã làm thủ tục xong chưa, ông ta vội vã nói với tôi lý do: CHỈ VÌ CÁC CHÁU BÊN KIA KHỔ QUÁ nên tôi mới lãnh nhưng gởi hết cho chúng nó chứ không tiêu xài gì?!!!.Trong khi tôi hoàn toàn không nghĩ gì về lời nói bốc đồng do thiếu ý thức, kiến thức nhất thời (thể hiện bất trí) trước đây. Tiền bồi hoàn là tiền xương máu của ông Luyện, ông tiêu xài như thế nào đó là quyền tự do của ông; không ai có tư cách gì để can thiệp hay có ý kiến. Nhưng chắc vì ông đã trót lỡ lời một cách ngu xuẩn với tôi trước kia nay sự việc đã thành công nên ông cảm thấy hổ thẹn vì thế  vội bào chữa. Rốt cuộc ông Nguyễn Hữu Luyện cũng dứt khoát “KHÔNG TỪ CHỐI NHẬN TIỀN”.

“Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Nói đi nói lại là quân tử khôn” . Chắc người tư cách, bản lĩnh như thế là bậc TRÍ phải không ông Hiệp?

Sự thật cho thấy nếu Nguyễn Hữu Luyện là bậc TRÍ thì tên tuổi ông ta phải ghi vào chính sử Hoa Kỳ chứ không phải cái tên của Hà văn Sơn gắn liền, đi cùng với đạo luật bồi thường cho “Vietnamese Commandos”. Như ông Ngô Thiệu Hiệp phán, tôi chỉ là một kẻ võ biền. Nếu như chỉ một người Việt Nam võ biền  như tôi mà công luận Hoa Kỳ phải trích dẫn lời nói của gã võ biền để đưa lên báo chí, truyền thông làm nền cho bài viết thì quả là vinh hạnh cho TRÍ TUỆ và DANH DỰ của người Việt Nam đến chừng nào.

Ông Hiệp có đủ TRÍ để hiểu khi báo chí trích dẫn ngôn từ của một người trình bày trước công luận đưa vào bản tin là để tỏ sự ngưỡng mộ, thán phục hay không?

Ngày xưa khi sứ thần của Trung Hoa đến Việt Nam, Trạng Quỳnh đã phải đóng gỉa làm anh chèo đò để đối đáp nhằm cho thấy dân tộc Việt Nam có văn hiến. Vì thế khi sứ gỉa Trung Hoa đánh dắm rồi xuất ngôn: “Lôi động Nam bang” vỗ đùi đắc ý thì lập tức anh chèo đò (Trạng Quỳnh) vén quần “tè” xuống sông và lẩm bẩm:”Vũ quá Bắc hải”. Nghe vế đối, sứ gỉa Trung Hoa giật mình hãi sợ khi thấy một kẻ tiện nhân như anh chèo đò mà chữ nghĩa như thế thì không hiểu những văn gia, võ tướng nước Nam tài trí, vũ dũng đến nhường nào.

Tôi không phải là Trạng Quỳnh nhưng tiếng nói của người lính tại Quốc Hội Hoa Kỳ đã thể hiện được tinh thần, trí tuệ, nhân cách và văn hiến Việt Nam.

Bậc ĐẠI TRÍ là người viễn kiến, nhìn xa trông rộng, thấy trước kết cuộc để tiên liệu phương thức hành động dẫn tới.

Ông Ngô Thiệu Hiệp đọc đến đây chắc hiểu được chữ TRÍ không ở cùng với ông vì thế ông không đủ tư cách để đánh gía cái TRÍ của người hơn ông.

Ông Hiệp và nhiều người khác hay nói đến Nghị Quyết 36 như con vẹt mới học nói. Loài vẹt chỉ có thói quen bắt chước chứ không có trí tuệ. Sự thực Việt Cộng đã hoàn thành gần hết những mục tiêu của chúng rồi mới tung ra Nghị Quyết 36. Ngày nay thực phẩm, sản phẩm văn hóa, băng  đĩa, sách vở của Việt Cộng tràn ngập hải ngoại, mỗi năm lượng kiều hối chúng thu vào từ 8 đến 10 tỷ Mỹ Kim. Số lượng người cúi đầu chui qua lá cờ đỏ sao vàng để vào Việt Nam với đủ lý do biện minh đã đến 95% tổng số người tỵ nạn.

Ngày nay những người cầm bút còn trung kiên với lý tưởng chống cộng đến hơi thở cuối cùng như chúng tôi không cần quan tâm đến nghị quyết 36 hay 35 nào cả. Mục tiêu của chúng tôi là đánh thức lương tâm và liêm sỉ của người tỵ nạn, nên từ “lý luận để thuyết phục” đến “nặng lời thoá mạ” chỉ là những biện pháp cần thiết tuỳ theo đối tượng.

Kim Âu

29-01-2011

Advertisements

About Thiên Hạ Sự

Trang mạng lập nên để phản bác mọi xuyên tạc sự thật trong cộng đồng hải ngoại và nội địa Việt Nam
This entry was posted in Muc Lục. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s